Nhà báo Nguyễn Lưu – chuyên gia bóng bàn hàng đầu Việt Nam đã thể hiện sự am tường và quan điểm sắc sảo của mình về sự thống trị thế giới của bóng bàn Trung Quốc trong bài viết cho thethao.thanhnien.vn.
Việc các tay vợt gốc Hoa, khoác áo Trung Quốc hay đã được nhập vai lính đánh thuê hay nhập tịch nhiều nước, thi nhau thống trị làng bóng bàn là điều đã được nói quá nhiều. Bản danh sách những nhà vô địch thế giới và Olympic đã được kê tên biết bao người Hoa, tuy thế, phải chăng nguyên nhân sâu xa của sự thống trị này xem ra vẫn còn là câu hỏi chưa có lời giải thích thỏa đáng. Chúng tôi xin lạm bàn vài ý nhỏ.

1.  Khi bóng bàn trở thành quốc sách

Người Trung Quốc cũng yêu thể thao lắm, vì thế ngay sau ngày thành lập nước, đích thân Chủ tịch Mao Trạch Đông đã rất ủng hộ việc phát triển nền thể dục thể thao (TDTT), mà cá nhân tôi có cảm giác ngay từ đầu họ đã có cái nhìn tập trung vào những cái mà họ muốn. Ông Mao yêu bóng đá và bóng bàn (vụ bơi lội là chuyện khác), và Chính phủ Trung Quốc sớm tập trung vào hai môn này cũng số ít môn khác.

Về bóng đá có 1 sự kiện rất đáng nói: sau trận thua của đội tuyển Trung Quốc trước đội tuyển Tiệp Khắc vào năm 1958 ngay trên sân Tiên Nông Đàn – Bắc Kinh, Bộ Thể thao Trung Quốc liên hệ với CLB Botafogo của Brazil để mời sang thi đấu và qua đó học tập lối đá của các vũ công Samba.

Câu chuyện thật buồn cười: Do “cơ chế thị trường”, ban đầu hai bên giao ước hễ đội khách ghi một bàn vào lưới chủ nhà, họ sẽ nhận 5.000 USD. Thế rồi tin này lộ ra, khán giả trên sân đồng loạt đếm rõ to số tiền sau các bàn thắng khiến chủ nhà bẽ mặt và bàn với khách để thay đổi, phương thức mới là cứ mỗi trận chủ nhà sẽ trả 50.000 USD. Và xung quanh sân này, chủ nhà đã đặt đến 8 máy quay loại lớn (máy rất to với cuộn băng lớn ở trên) để ghi hình.

Thấy vậy, các vũ công Samba đã chơi bóng theo kiểu gôn tôm mà không ghi bàn gì cả khiến chủ nhà tức tối hủy luôn hợp đồng, kết thúc vụ việc. Và ngay lập tức, người Trung Quốc cho rằng họ khó tiến lên bằng bóng đá, thay vào đó nên phát triển bóng bàn.Nhận thức đúng đắn ấy đã dẫn đến kết quả nhãn tiền, chỉ ít năm sau, lần lượt hai tay vợt Dung Quốc Đoàn và Khâu Trung Huệ trở nên 2 nhà vô địch thế giới. Lập tức thể thao Trung Quốc sôi nổi hẳn. Thủ tướng Chu Ân Lai tiếp đón nhà vô địch, Chủ tịch Mao Trạch Đông khuyến khích phong trào và từ đấy bóng bàn Hoa lục lên như diều.

Phát triển bóng bàn đã trở thành quốc sách nên chỉ dăm năm sau đó, bóng bàn Hoa lục xuất hiện thế hệ vàng và lần lượt đánh chiếm mọi thành trì của bóng bàn thế giới. Những cái tên như Trang Tác Đống, Lý Phú Vinh, Từ Dần Sinh, Trương Nhiếp Lâm vang danh thế giới, trong đó họ Trang đả bại tay vợt NHật Bản Oghimura tới 2 lần khiến thế giới bóng bàn xem cú giật sung “made in China” lên ngôi thay thế cho quả giật cầu vồng của Nhật Bản. Kỹ thuật cắt bóng như “mò trăng đáy biển” của họ Trương

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *